"Đại tổng quản, ý chí của đám tu sĩ ma đạo này sao lại yếu ớt đến vậy?" Ngồi trên lưng sói, phó thống lĩnh Thương Lang kỵ Lý Chính Hà nhìn đám cao thủ Huyết Ảnh ma tông chưa đánh đã quỳ rạp cả đám, vẻ mặt đầy khó hiểu hỏi Lý Diên Kiêu.
Trước đây, những đối thủ mà Thương Lang kỵ từng đối đầu, cho dù thực lực đôi bên chênh lệch cách biệt, đa phần đều sẽ liều mạng một phen, cực kỳ hiếm kẻ chưa đánh đã hàng.
Thế nhưng đám tu sĩ ma đạo vốn nổi danh hung hãn, tàn bạo lại có hành động hèn nhát như vậy, quả thực đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức của Lý Chính Hà.
Lý Diên Kiêu nghe vậy, cười gằn một tiếng, lắc đầu nói: "Tu sĩ ma đạo tu luyện tà pháp hại người lợi mình, chỉ mong đi đường tắt để mau chóng thành công. Tâm tính chúng vốn dĩ đã ích kỷ độc ác, lấy đâu ra cốt cách thà chết không chịu khuất phục? Thêm vào đó, chúng là người của tông phái, đa phần đều gia nhập nửa chừng, đối với tông môn căn bản chẳng có chút lòng trung thành nào. Còn đối thủ trước kia của chúng ta đa số là tu sĩ thế gia. Tu sĩ thế gia sinh ra ở gia tộc, lớn lên ở gia tộc, huyết mạch tương liên, một người vinh cả họ được nhờ, một người nhục cả họ cùng chịu, tự nhiên sẽ không sợ sinh tử."




